Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 11

Chủ đề: Hồ Sơ: Giang Hồ - Tứ Chiếng ???

  1. #1
    Administrator
    Tham gia ngày
    Dec 2011
    Bài gửi
    2.066
    Thanks
    152
    Thanked 325 Times in 271 Posts

    Giang Hồ Có Miễn Tử Kim Bài Lịnh (?!)

    Giang hồ có kim bài "miễn tử"

    Thieugia_Đọc bài báo thấy có tiêu đề Miễn Tử Kim Bài nhưng đọc hết bài viết, chẳng thấy có chỗ nào nói đến chuyện này. Nghĩ thằng viết cố tình đặt chuyện kiếm cơm nên phát ngôn bừa bãi... Định chẳng thèm đăng nhưng nghĩ đây cũng là một tư liệu quý có liên quan đến giới võ thuật và đến giang hồ phía Nam nên cũng cứ chép ra đây để mọi người tham lục.

    Công tử Hai Miêng, giang hồ ngang tàng nhất Sài Gòn hơn 120 năm trước, được dân chúng xem như anh hùng và là hình tượng trượng nghĩa đất Nam Kỳ xưa.

    Rộng hơn 1.500 m2, đình Nhơn Hòa trên đường Cô Giang, phường Cầu Ông Lãnh, quận 1 (đối diện chợ Cầu Muối) là nơi thờ Thành Hoàng, các vị Tiền Hiền, Hậu Vãng...

    Ngoài việc thờ tự những người có công khai lập vùng đất, đình cũng hương khói cho bài vị sơn son thiếp vàng, chạm trổ rồng phượng của Huỳnh Công Miêng (1862-1899). Tương truyền, ông là gã giang hồ ngang tàng, giỏi võ và là hình tượng anh hùng xứ Nam Bộ cách nay hơn 120 năm. Người dân thường gọi ông với cái tên thân mật: cậu Hai Miêng.


    Cậu Hai Miêng lúc nhỏ với cha mẹ (ngồi).

    Huỳnh Công Miêng là con lãnh binh Huỳnh Công Tấn - tay sai đắc lực của thực dân Pháp trong việc đàn áp các nghĩa quân. Dân xứ Nam Kỳ thời đó coi lãnh binh Tấn như cái gai trong mắt.

    Gia đình có thế lực, nhiều tiền của, năm Hai Miêng 17 tuổi được cha đưa sang Pháp học trường La Seyne gần Toulouse. Học 4 năm, không đỗ bằng cấp gì nhưng nói trôi chảy tiếng Pháp nên cậu Hai về nước được làm thông ngôn, sau làm tri huyện - quan đứng đầu trong huyện.

    Tiếp đó, Pháp cho cậu phục vụ dưới trướng Tổng đốc Trần Bá Lộc với mong muốn Huỳnh Công Miêng giống cha đàn áp những người Việt chống đối sự cai trị. Khi Bá Lộc đem quân ra Khánh Hòa dẹp khởi nghĩa Mai Xuân Thưởng, Hai Miêng cũng đi theo.

    Vốn hay bênh vực kẻ yếu, ghét cường hào ác bá nên khi chứng kiến tổng đốc bắt mẹ Mai Xuân Thưởng để người này ra hàng, Hai trả chức cho Pháp, chọn cuộc sống giang hồ ngồi ghe chu du khắp Nam Kỳ lục tỉnh. Thừa hưởng gia tài đồ sộ của cha để lại, Hai Miêng phá phách, coi tiền như rác. Hằng ngày cậu đi đá gà, uống rượu, hối me (một hình thức cờ bạc)...

    Công tử Hai Miêng được giang hồ gọi là "miễn tử lưu linh" bởi cậu được miễn sưu thuế, đi đâu mặc tình không ai được phép "hỏi giấy"... Vang danh khắp nơi, từ dân thường đến quan lại đều tỏ ra e ngại công tử chịu chơi này.

    Cậu Hai như bao gã giang hồ khác thích võ nghệ, luyện côn quyền, múa kiếm và rất thông thạo các món ấy. Lúc đi đánh bạc ở Đồng Tháp ngang qua vườn xoài, cậu hỏi mua. Chủ nhà nói chờ để lấy cây sào tới hái, công tử chỉ cười rồi nhún mình phóng lên cây vặt liền mấy quả chín.


    Khu vực Cầu Kho, xã Tân Hòa xưa, nhà của cậu Hai Miêng. Ảnh: Panoramio

    Cuối thế kỷ 19, người Nam Kỳ trong các hội hè thường kể nhiều giai thoại về cậu Hai Miêng, trong đó có chuyện Pháp cho đào ao giữa trường đua ngựa bắt dân phu tỉnh Gò Công phục dịch. Một lần Hai Miêng đi ngang qua đã nổi nóng khi thấy dân phu làm việc nặng nhọc còn bị đánh. Cậu xông vào nắm đầu tên cai mã tà đấm đá, những tên còn lại đều bị bạt tai. Nhóm này bị công tử giang hồ bắt đội đất thay dân chạy lên chạy xuống. Sẵn roi, cậu thẳng tay quất, dân phu Gò Công được dịp hả hê. Từ đó họ bớt bị hà hiếp.

    Ở Bạc Liêu thời ấy dân chúng rất ngán hai địa chủ tên Thời và Vận. Trong đó, ông Thời có con gái tên Hai Sáng rất hung ác, xem dân như cỏ rác nên không ai dám nói đụng đến tên cô. Các từ "buổi sáng", "hồi sáng mai" đều phải đổi sang "buổi sớm", "sớm mơi"... Hay chuyện, một lần đi thuyền ngang nhà địa chủ Thời, cậu Hai Miêng tức khí bắt cô Hai Sáng trói trên cột buồm. Nghe danh cậu Hai, ông Thời phải lần mò xuống thuyền xin tha và chuộc con gái bằng cả bao tiền. Từ đó, cả ông này và chủ Vận đều bớt hống hách với dân làng.

    Ngay cả với người Pháp, Hai Miêng cũng ương ngạnh, không khuất phục. Những lúc túng tiền cậu ghé dinh tham biện, chủ tỉnh "mượn đỡ" để xài. Nể tình cha cậu, các quan Tây cũng giúp đỡ ít nhiều, có người thành quen nên khi thấy mặt cậu Hai, bảo: "Tiền dưới kho cậu xuống mà lấy".

    Khác với cha, cậu Hai Miêng ăn ở rất rộng rãi với mọi người, hay chia sẻ tiền của với anh em, bè bạn và những kẻ dưới tay. Vì điều này, du côn khắp xứ đều kiêng nể, kính phục, cậu tới đâu cũng được dân ủng hộ, thương mến.

    Tại Gò Công và vùng Sài Gòn Chợ Lớn, nhiều thơ và bài vè về Hai Miêng xuất hiện và lưu truyền khá phổ biến. Dân gian coi gã giang hồ ngang dọc đầy khí khái là hình tượng tự do tự tại mà người dân hướng đến giữa thời buổi nhiễu nhương. "Nam Kỳ có cậu Hai Miêng, con quan lớn Tấn ở miền Gò Công. Cậu Hai là bực anh hùng, ăn chơi đúng bực anh hùng liệt oanh! Nam Kỳ lục tỉnh nổi danh…"


    Đình Nhơn Hòa, nơi thờ tự gã giang hồ Hai Miêng. Ảnh: S.H

    Cuộc đời lừng lẫy giang hồ, lấy bài bạc làm tiêu khiển nhưng cuộc đời Hai Miêng cũng kết thúc vì nó. Năm 1899, cậu Hai đánh bài với giang hồ Kèo Vàng (người Hoa) ở bến Bình Đông. Bị thua khá nhiều, cậu Hai cay cú đập bàn đòi lại tiền. Một cuộc "tả lùi thùi" (đả lôi đài) không công bằng xảy ra sau đó khiến công tử giỏi võ và có "kim bài miễn tử" bị chục người đánh tơi tả.

    Bị ném ra đường, Hai Miêng "dính" thêm trận phục kích của 40 tay đâm thuê chém mướn do "cô Hai Sáng" từ Bạc Liêu thuê để trả thù. Chúng sẵn dao xắt chuối tập kích khiến cậu Hai Miêng phải bỏ mạng - chấm dứt cuộc đời khảng khái, đầy giai thoại ở tuổi 38.

    Dân khu vực quanh vùng Cầu Muối vì tôn kính gã giang hồ trượng nghĩa đã đưa bài vị cậu vào thờ cúng ngay trong ngôi đình của làng. Hình tượng Hai Miêng cũng là khởi đầu cho tính cách người Sài Gòn hào hiệp, sẵn lòng giúp đỡ người khốn khó.

    Sưu tầm trên mạng Internet
    Shaojiazhuangzhu 韶家庄主 — 韶玉山

  2. #2
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2011
    Bài gửi
    762
    Thanks
    28
    Thanked 113 Times in 88 Posts

    Hồ Sơ: Giang Hồ - Tứ Chiếng ???

    HỒ SƠ GIANG HỒ

    Bí mật của giang hồ đòi nợ thuê


    Chuyện những băng nhóm đòi nợ thuê làm tan cửa nát nhà con nợ thì đã nghe nhiều. Nhưng cũng có những phi vụ chính chủ nợ cố tình “bẫy” cho dân đòi nợ thuê vào vòng lao lý. Hay việc các tay đầu gấu rủ nhau đi chùa, làm việc thiện để giải bớt… nghiệp chướng.

    Cho vay nặng lãi là hiện tượng phổ biến trong xã hội hiện nay, thậm chí được coi như là một “nghề”. Và đã có cho vay nặng lãi thì đi phải đi kèm với những chiêu thức đòi nợ kinh khủng. Chính vì thế nên đã có rất nhiều bi kịch đã xảy ra, từ việc tan cửa nát nhà, các con nợ lâm vào thế cùng lực kiệt, thậm chí phải tìm đến cái chết để giải thoát, bỏ lại gia đình tan hoang…

    Thông qua nhiều mối quen biết, phóng viên PetroTimes gặp được N.một thanh niên làm nghề cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê ở khu vực quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

    Dân đòi nợ thuê cũng bị “gài bẫy”, “chơi xỏ”

    Rít một hơi thuốc, làm một ngụm trà đá xong, N thủng thẳng: “Nếu ông nào cho vay nặng lãi mà hời hợt, không nắm chắc thông tin của con nợ, thì có ngày phá sản. Làm nghề này là phải chắc, đôi khi phải bất chấp tất cả, bỏ mặc sĩ diện và quan trọng là không được để tình cảm xen vào công việc. Ngay như tôi đây, làm nghề này cũng gọi là có tí kinh nghiệm, mà đôi khi chỉ vì tình cảm anh em, bạn bè mà mất đi những số tiền khá lớn.”

    Theo như lời kể của N, thì anh ta cũng đã từng bị dính nhiều “phốt” trong nghiệp cho vay nặng lãi của mình. Và tất nhiên, làm nghề cho vay nặng lãi nên N. cũng kiêm luôn người đòi nợ. N có nguyên một đám đàn em để xử lý những vụ nợ khó đòi.

    Cách thức mà N đòi nợ cũng là những cách mà giới đòi nợ thuê hay dùng. Khủng bố tinh thần nhà con nợ bằng cách ném “bom bẩn” vào nhà, mua vòng hoa tới viếng con nợ, hay gọi điện thoại nói rằng người thân của họ đang trong tầm ngắm của mình.

    Nhưng khi tôi hỏi liệu N. có thật sự làm những việc như hại người thân của con nợ hay không thì N trả lời: “Không dại gì đâu ông ơi, tôi có thể ném mắm tôm, phân pha với dầu luyn vào nhà con nợ, mua vòng hoa đặt trước cửa nhà. Nhưng còn cái việc bắt giữ con nợ, đòi người nhà mang tiền tới chuộc, hay gây tổn thương tới người thân của họ thì tuyệt đối không làm. Nói thật là tôi sợ dính dáng tới công an lắm, đi tù như chơi.”

    Anh N kể tiếp: “Đấy, tôi có thằng em tên B cũng cho vay nặng lãi, gặp ngay phải con nợ khó đòi, thế là nổi máu điên đánh con nợ, xong rồi lại cầm cái điện thoại Nokia 1020 ‘lởm’ bắt thằng kia về nhà ‘báo nhà’. Xong bị con nợ kia tố cáo lên công an, đi tù 3 năm vì cái tội đánh người, cưỡng đoạt tài sản.”

    Theo như lời kể của N thì như trường hợp của B kể trên, thậm chí chủ nợ không đòi được nợ của mình, mà còn bị đi tù vì thiếu hiểu biết pháp luật. Vụ của B chỉ là một trong số những vụ con nợ chơi xỏ chủ nợ mà thôi.

    Chính N cũng bị dính mấy vụ gần như tương tự, N kể: “Có đợt tôi đi đòi nợ hộ thằng em tôi, con nợ này nợ 200 triệu hơn 1 năm chưa trả đủ cả gốc lẫn lãi. Nhưng hình như nhà đấy có quen công an, nên người nhà bày cách cho định ‘dích’ tôi. Khi tôi tới cùng thằng em, thì có mỗi cô nó ở nhà nói chuyện cùng. Tôi cũng nói mồm dọa nhà người ta giống mấy bọn đi đòi nợ thuê hay dùng, kiểu dọa sẽ gây tổn hại tới người thân của họ, nhưng nói thật là tôi nói thôi chứ có bao giờ dám làm đâu…”

    “Nhưng cô nó dùng điện thoại Nokia E72 ghi âm lại cuộc nói chuyện với tôi. Cũng ơn trời là thằng em tôi phát hiện ra, thế là tôi nhanh trí giật cái điện thoại của bà ta, xóa hết mấy cuộc ghi âm. Và chỉ tầm 10 phút sau, có 2 người là công an hình sự đi vào, cùng một người cũng là dân ‘xã hội’ khá có tiếng ở khu vực quận là D “bồ”, xộc vào kiểm tra và hỏi han đủ kiểu, nhưng không có chứng cứ. Với lại sau một hồi nói chuyện thì 2 bên cũng biết nhau, ông D “bồ” kia cũng biết tiếng mấy người anh của tôi nên 2 bên cũng không có va chạm gì.


    Đại Ca Thay, một giang hồ bậc thầy trước 1975

    Tôi sợ bỏ xừ, dính dáng tới pháp luật là tôi run lắm. Cuối cùng, sau một hồi phân bua, kể lể thì mấy anh hình sự kia bảo với tôi là không nên dây vào vụ này nữa, vì đây là người nhà của họ. Tôi nghe thế nên cũng chuồn luôn!”

    Thế mới thấy rằng, cái “nghề” cho vay nặng lãi cũng lắm “gian truân” khi gặp phải những con nợ chây ì, lại lắm mưu mẹo. Có khi nợ thì không phải trả mà còn đưa cả chủ nợ vào con đường tù tội.

    Qua N, tôi gặp được Hoàng L, cũng là dân cho vay nặng lãi. L cũng kể cho tôi biết nghe về những vụ đi đòi nợ mà bị con nợ “chơi khăm”, suýt vướng vào vòng lao lý.

    L kể: “Tôi có cho 1 con nợ vay 50 triệu, lãi 5 nghìn/1 triệu/1 ngày, sau 3 tháng, nó mới trả lãi được có 1 tháng rồi trốn biệt tích, không tìm được. Sau đó, thế nào tình cờ tôi gặp con nợ trên đường Trần Khát Chân, tóm được và bắt nó đưa về nhà lấy tiền trả nợ, nhà nó hình như ở mạn gần Thanh Lương. Lúc đó nó không có tiền nên để lại Ipad và Iphone, hẹn ngày hôm sau tới trả nợ.

    Ngày hôm sau, thì con nợ mang tới trả được 20 triệu chưa được số tiền gốc nó nợ, xin Iphone với Ipad về để cho bố mẹ nó đỡ nói. Tôi không đồng ý. Sau đó nó về mách với gia đình, thì hình như bố nó có chơi thân với một ông phó công an phường gần đấy. Ông này lại gọi điện lên quận Hai Bà Trưng nhờ mấy người trên đó, và gia đình con nợ thì làm đơn lên quận định bắt tôi về tội ‘cưỡng đoạt tài sản’… ”

    “Cũng may cho đời tôi, vì tôi có một người quen làm công an khu vực gần nhà, báo trước với tôi. Ý định của nhà con nợ là định hẹn tôi ra trả tiền, sau đó chỉ chờ tôi cầm Ipad với Iphone đưa lại cho gia đình chủ nợ là sẽ bắt tôi lên phường sau đó chuyển lên quận. Chỉ trong vòng 2 tiếng là tôi sẽ không thể nào thoát được, dù có chạy án tới mấy trăm triệu đi nữa.

    May sao tôi biết trước tình hình, nên sau đó tôi dùng mối quan hệ của mình, liên lạc nhờ sự giúp đỡ của mấy ông anh làm công an trên phường mà con nợ đâm đơn tìm cách hòa giải và thoát nạn.”

    Nhiều người tuyệt tình lắm…

    Nhưng theo N. thì cũng có những người cho vay nặng lãi tuyệt tình lắm. Mặc dù con nợ đã trả đủ tiền số gốc, và số lãi cũng khá nhiều, nhưng chủ nợ lại làm quá, bắt con nợ tới cạn kiệt thì thôi. Nên mới xảy ra những vụ như con nợ ôm mìn tới nhà chủ nợ để tự sát chết chung, rồi con nợ giết chủ nợ để không phải trả nợ.

    Có nợ phải trả, đó là điều “thiên kinh địa nghĩa”, không thể có chuyện thiếu tiền ăn chơi rồi chấp nhận vay với lãi xuất cao, sau đó lập mưu tính kế bẫy chủ nợ vào con đường tù tội. Nhưng cũng phải nói thêm rằng, những chủ nợ cũng phải xem lại cách làm ăn của mình, cho vay với lãi suất như thế nào là hợp lý, không nên quá cao để rồi sau đó tiền thì không đòi được, mà lại mang họa vào thân.

    Ở thủ đô Hà Nội cũng được coi là điểm nóng về hiện tượng cho vay nặng lãi và đòi nợ thuê. Hẳn dư luận chưa quên, những ngày cuối năm 2012, đã xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng bằng mìn tại Yên Phụ (Hà Nội). Mâu thuẫn cũng bắt nguồn từ việc vay nợ.

    Trước khi kết thúc cuộc nói chuyện, tôi có hỏi N là liệu anh có nghĩ tới việc nhân, quả hay không? Vì việc cho vay nặng lãi này không phải là một việc làm hay ho gì, và có phần thất đức, sau này những điều xấu sẽ vận vào con cháu mình.


    N bộc bạch: “Nói thật là bây giờ đã trót dính vào cái nghiệp này rồi, muốn chuyển qua những hình thức kinh doanh khác cũng khó. Biết là nó xấu, nhưng nếu không làm thì không có đủ kinh tế để trang trải cho cuộc sống gia đình. Nên cũng để cho thanh thản tâm hồn, tôi cũng hay đi lễ và phần nào đó là thỉnh thoảng đi từ thiện để cho bớt nghiệp chướng mình tạo ra.”

    Có thể thấy rằng, việc cho vay nặng lãi hay đòi nợ đều không tốt đẹp gì. Cả chủ nợ lẫn con nợ, người thì tán gia bại sản, kẻ thì bán sới đi biệt tăm, thậm chí phải vào tù hay đường cùng là tìm tới cái chết.

    Fangzi sưu tầm theo Internet
    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
    "Ai bảo chăn trâu là khổ'' ?
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao...

  3. #3
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2011
    Bài gửi
    762
    Thanks
    28
    Thanked 113 Times in 88 Posts
    Bài 2

    Trò tra tấn tinh thần khủng khiếp của dân đòi nợ thuê


    Đòi nợ thuê vốn dĩ là một dịch vụ không phải là mới và ranh giới giữa phi pháp và hợp pháp của dịch vụ này vẫn còn mập mờ. Thế nhưng, những phương thức đòi nợ thuê mới mà gần đây nhiều kẻ nghĩ ra thì tai quái và kinh dị vô cùng.

    “Tra tấn” tinh thần

    Qua trò chuyện với đám đàn em của Tuấn “Tăng”, một tay trùm đòi nợ thuê ở khu vực Cầu Diễn (Từ Liêm, Hà Nôi) thì được biết, hiện nay, các chiêu thức đòi nợ cổ điển như mắc màn, trồng cây si hay ăn ngủ tại nhà con nợ ít khi được các nhóm đòi nợ thuê thực hiện. Cách này vừa tốn thời gian, nhân lực lại ít phát huy tác dụng. Nhưng nếu bắt thóp được con nợ luôn muốn giữ uy tín cho bản thân và gia đình thì chỉ cần một vài chiêu trò “bẩn” như cho đàn em nghiện ngập ăn cùng mâm, ngủ cường giường, hút chích hoặc chửi bới ngay trước cổng thì hiệu quả mang lại là rất lớn.

    Thông thường, quy trình đòi nợ thuê của nhóm là, sau khi nhận được hợp đồng, Tuấn lập tức tập hợp nhóm đàn em gồm 20 đối tượng. Đây là nhóm giang hồ vặt vốn không có tên tuổi gì trong giới “nặc nô” Hà Nội. Thế nhưng, điều đặc biệt trong nhóm này có đến 6 người bị cụt chân, cụt tay, sẹo nổi quanh người. Số còn lại thì rặt những đầu xanh, đầu đỏ, xăm trổ rồng phượng.

    Bước đầu tiên, chúng “đổ bộ” đến nhà con nợ ngồi xếp hàng trước cửa và cứ thế ông ổng… chửi. Mà chúng chửi tục thì không thể ngửi nổi, từ họ hàng nội ngoại, tông ty 9 đời cũng bị mang ra mà réo.


    Tra tấn bằng cách đem vòng hoa đến nhà, đến trụ sở

    Lẽ đương nhiên, chúng không dại gì mà ra tay đánh đập, gây thương tích con con nợ. Chúng cứ quẩn quanh lê la chửi bới được 2 ngày thì mỏi mồm và chuyển sang chiêu… ngủ. Nghĩa là, chúng cứ thế ngang nhiên bước vào nhà, mang theo cả gường, chiếu, chăn gối đến sinh hoạt luôn trong nhà như chốn không người.
    Không những thế, ngoài việc có lời lẽ thiếu văn hóa, nhóm người này còn tụt bỏ quần áo, hồn nhiên mặc “quần chíp” chạy đi chạy lại trong nhà.

    Kinh dị trò đòi nợ thuê


    Thông thường, kẻ đi đòi nợ thuê nào cũng hiểu một nguyên tắc phàm nhất của nghề là: “Mềm nắn, rắn buông”. Nghĩa là, với một người yếu bóng vía thì chỉ cần vài trò truy bức tâm lý là có thể xong việc nhưng với những người có tinh thần thép, hoặc đã lâm vào được cùng thì chuyện đòi nợ với những đối tượng này thường nan giải hơn rất nhiều. Cùng lắm, con nợ bỏ trốn khỏi nơi sinh sống, gọi công an đến ứng cứu thì đám “nặc nô” có khi mang họa.

    Chính vì thế, nhiều tay trùm đòi nợ thuê nghĩ ra trò truy bức tâm lý người thân của con nợ để đạt được mục đích. Thay vì hăm dọa, chửi bới, đánh đập con nợ, họ tìm đến cha mẹ, vợ chồng, con cái của con nợ để “hành hạ” họ.

    Lang thang nghe chuyện của đám bụi đời mới lớn ở khu vực Cầu Diễn (Từ Liêm, Hà Nội) thì biết được mánh khóe ấy phát huy được hiệu quả không ngờ.

    Bà Đỗ Thị Diệp, 54 tuổi ở Xuân Phương vốn là giáo viên về hưu, hiền như cục đất, cả đời chưa vay nợ của ai đồng nào nhưng bỗng một sáng tỉnh dậy, bà kinh hãi khi phát hiện cổng cửa nhà mình bị người ta trát kín… phân người. Rồi đều tăm tắp hàng ngày, khi thì là dầu luyn, khi thì là sơn, khi thì là trứng thối bị quăng vào nhà. Chúng còn dùng bình sơn xịt vẽ đủ những câu tục tĩu cùng những hình ảnh bậy bạ hết sức lên tường nhà bà khiến ai đi qua cũng phải lắc đầu ngán ngẩm.

    Hỏi chuyện lại thì mới biết, hóa ra, con gái bà là Nguyễn Thị Tho buôn vải ở chợ Ninh Hiệp có vay của một người 100 triệu đồng và chưa thanh toán cho họ. Vì bí bách quá, chị Tho khất lần nữa mãi rồi tắt điện thoại, cả gia đình chuyển sang tá túc ở nhà một người bạn. Không tìm được chị Tho, đám đòi nợ thuê đổ quân đến nhà bà Nga và “hành hạ” bà với những chiêu thức mà ít người nghĩ ra.

    Gia đình chị Nguyễn Thị Mai, ở quận Cầu Giấy (Hà Nội) cũng là nạn nhân của “chiêu” dùng “bom bẩn” đe dọa để đòi nợ, xảy ra vào đầu tháng 5/2014. Tối hôm đó, trong khi gia đình chị Mai đang quây quần bên mâm cơm, bỗng nghe thấy tiếng động mạnh như có ai đó vừa ném vật gì rất nặng vào cửa nhà. Liền theo đó là mùi xú uế xộc lên nồng nặc. Khi mở cửa, chị Mai phát hiện 1 bọc lớn bên trong đựng toàn mắm tôm đang trong giai đoạn phân hủy, cùng nhiều “hợp chất” khác.


    Đem cát để lấp quan...

    Hỏi hàng xóm xung quanh, chị Mai mới hay có 2 nam thanh niên đi xe máy phóng vụt qua và ném chiếc bọc trên vào cửa nhà chị Mai. Đang trong tâm trạng lo lắng vì không biết kẻ nào đã ném “bom bẩn” vào nhà thì vài ngày sau, có 1 nam thanh niên đến gặp và cho biết anh Nguyễn Văn Thắng, em trai chị Mai đã vay gần 200 triệu đồng của người này, hiện không trả.

    Danh sách nạn nhân hứng “bom bẩn” của các vụ đòi nợ còn có gia đình bà Nguyễn Thị Sinh, ở huyện Từ Liêm. Giữa tháng 4/2014, gia đình bà Sinh liên tiếp bị một số đối tượng xấu ném chai đựng thuốc trừ sâu vào nhà. Có những lần, thuốc trừ sâu đựng trong chai vỡ bắn tung tóe. Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng trên là do con trai bà Sinh nợ số tiền gần 300 triệu đồng của 1 người chuyên cho vay nặng lãi.

    Hết biện pháp mạnh kiểu như vậy, nhiều tay đòi nợ thuê còn tìm cách tiếp cận với người thân con nợ rồi gọi điện kiểu ỡm ờ. Dạng như: “Anh à, con gái anh hôm nay mặc đồng phục xinh quá, có khi chúng em bố trí cho cháu nó “đi chơi” vài ngày cho đỡ buồn”; hoặc tục tĩu hơn là: “Chị nhà trông đỏm dáng nhỉ, gái một con có khác, nhìn thèm nhỏ rãi”. Vì lo cho sự an toàn của người thân, nhiều người đành cắn răng bán nhà bán cửa mà trả nợ cho xong.

    Đó là chưa kể đến những vụ đám đòi nợ thuê mang vòng hoa, quan tài đến trước của nhà con nợ mà… khâm liệm, bắc hẳn loa công suất cao ngồi hát cả ngày hoặc treo hẳn băng rôn, biểu ngữ như thể biểu tình để đòi nợ.

    Cẩn thận pháp luật “sờ gáy”

    Phân tích các vụ đối tượng dùng “bom bẩn” đe dọa, khủng bố tinh thần “con nợ” để xiết nợ cho thấy, nhận thức của các đối tượng thực hiện hành vi dùng “trò bẩn” đe dọa người khác cũng rất kém. Khi bị cơ quan công an phát hiện, bắt giữ, đối tượng vi phạm lơ mơ cho rằng hành vi đổ chất bẩn vào nhà người khác thì chỉ cần “xin lỗi” khổ chủ là xong. Từ những nhận thức mơ hồ, tỏ ra thiếu hiểu biết pháp luật của các đối tượng vi phạm, đã gây nên tính phức tạp của hiện tượng dùng “bom bẩn” đe dọa người khác để đòi nợ. Những kẻ trực tiếp và gián tiếp thực hiện hành vi này có lẽ không quan tâm rằng việc làm đó gây ảnh hưởng tiêu cực đến tình hình ANTT.

    Theo nhận xét của một cán bộ cảnh sát hình sự Công an Hà Nội, tình hình hoạt động của tội phạm đòi nợ thuê càng phức tạp hơn khi bản thân những người bị hại thường không dám trình báo với công an. Do vậy, các đối tượng chủ mưu, hoặc trực tiếp gây án biết được điểm yếu đó càng mặc sức hoành hành.

    Thêm vào đó, ý thức phòng chống tội phạm, dám đấu tranh với những hiện tượng xấu của những người hàng xóm xung quanh cũng rất kém. Họ không mấy để tâm đến an nguy, hoạn nạn của những người xung quanh và sống theo lối “đèn nhà ai, nhà nấy rạng”, nên khi hàng xóm bị đe dọa, khủng bố, nhiều khi chỉ nhận được sự thờ ơ của những người xung quanh. Chính vì vậy, những thông tin liên quan đến tội phạm đã không được báo ngay đến lực lượng chức năng để có biện pháp xử lý hữu hiệu.

    Suy cho cùng, lý lẽ thông thường ở đời là: Có nợ thì phải trả nợ, không trả nợ thì bị đòi nợ. Vấn đề là, những kẻ đòi nợ thuê với trăm trò bẩn cũng cần phải nghĩ rằng ranh giới giữa việc phạm pháp và hợp pháp của những dịch vụ họ được thuê là rất mong manh. Khi nhận thức chưa đầy đủ về dịch vụ này, họ có thể bị pháp luật “sờ gáy” bất cứ lúc nào.

    Fangzi Theo Internet
    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
    "Ai bảo chăn trâu là khổ'' ?
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao...

  4. #4
    Administrator
    Tham gia ngày
    Dec 2011
    Bài gửi
    2.066
    Thanks
    152
    Thanked 325 Times in 271 Posts
    TƯ LIỆU LỊCH SỬ

    Cái chết âm thầm của trùm du đãng Bảy Viễn



    - Trong lịch sử nước ta, chưa có tay giang hồ hảo hán nào được như Bảy Viễn. Cuối thập niên 50, Bảy Viễn được phong hàm trung tướng và được bổ nhiệm chức vụ …giám đốc nha cảnh sát đô thành.

    Bảy Viễn, tức Lê Văn Viễn, sinh 1904, năm có trận lũ lụt lớn nhất trong lịch sử Nam Bộ. Nơi sinh là Phong Được, quận Cần Giuộc, Chợ Lớn, nay thuộc quận 8, TP.HCM. Số phận Bảy Viễn gắn liền với thời kỳ lịch sử phức tạp lúc bấy giờ nên ông ta cũng là nhân vật lịch sử phức tạp… Song dù đánh giá thế nào thì Bảy Viễn vẫn là trùm du đãng, kể cả lúc theo Việt Minh lẫn theo Pháp, Bảo Đại. May mắn lớn nhất của Bảy Viễn là không bị chết bởi súng đạn, gươm đao hay nhà tù như những tay trùm du đãng khác mà thôi.

    Kẻ mang dòng máu giang hồ

    Là con của một gã Hoa kiều gốc Triều Châu, Bảy Viễn vào tù khá sớm. Năm 17 tuổi, y ăn trộm xe đạp, tài sản có giá trị rất lớn lúc bấy giờ nên bị đi tù. Những ngày trong tù, Bảy Viễn thọ giáo với nhiều đàn anh nên khi ra tù, không còn là tên ăn cắp nữa mà trở thành tên du đãng, lưu manh.
    Bảy Viễn học hết tiểu học trường làng rồi đi bụi đời, học võ. Mình xăm hình con rồng màu đỏ ở lưng, đầu rồng ở sau cổ, đuôi rồng xuống tới hậu môn. Hai vai, xăm hình đầm ở truồng, đầu rắn xăm ở đầu dương vật. Vì xăm mình rất đau, dùng kim đâm cho chảy máu rồi lấy mực tàu trét vào, cho nên những người chịu nổi thì thuộc về tay anh chị.
    Với thân hình lực lưỡng, cao 1,7 m, Bảy Viễn trở về từng bước leo lên “chiếu trên” trong giới giang hồ. Bằng nắm đấm, dao mác, súng đạn, con đường “hoan lộ’ của Bảy Viễn trở nên thênh thang.

    Năm 1927, 23 tuổi, Bảy Viễn được ông chủ sòng bài tuyển làm nhân viên gác cửa. Vài hôm sau ông chủ này phải hối hận vì bị Bảy Viễn nện cho một trận. Kết quả Bảy Viễn phải đi tù 2 tháng. Ra tù lần này, Bảy Viễn đã có số má nên bỏ hẳn những vụ cướp, va chạm lặt vặt. Bảy Viễn quy tụ bạn bè, đàn em, tổ chức thành băng đảng, tham gia nhiều vụ cướp kinh thiên động địa ở Sài Gòn – Chợ Lớn.

    Năm 1936 , Bảy Viễn chỉ huy vụ cướp tiệm vàng ở Giồng Ông Tố, thu được trên 6.000 đồng, số tiền cực lớn thời bấy giờ, tương đương 30.000 giạ gạo. Ngày 28/8/1936, bị kết án 12 năm khổ sai, đày đi Côn Đảo. Thụ án được 4 năm, Bảy Viễn vượt ngục về đất liền, tổ chức vụ cướp ở xưởng mộc Bình Triệu. Lại bị bắt. Tòa tuyên 12 năm tù cộng với 8 năm của án trước, tổng cộng là 20 năm.

    Trong lịch sử của nhà tù Côn Đảo, chỉ khoảng 10 vụ vượt ngục thành công. Riêng Bảy Viễn đã vượt 3 lần về đất liền thành công! Trong chuyến vượt ngục lần thứ hai, trên bè có Mười Trí, Bảy Viễn,Tư Nhị và Năm Bé.

    Vào một buổi sáng, 4 người kết nghĩa huynh đệ, lấy nước tiểu uống thay máu đào. Mười Trí làm đại ca, Bảy Viễn là nhị ca, Năm Bé làm tam ca, Tư Nhị là Út ca. Trở về đất liền lần này Bảy Viễn như rồng thêm cánh, hổ thêm nanh, đã thực hiện những vụ cướp kinh thiên động địa khắp cả Nam Kỳ lục tỉnh như đánh cướp tiền của chủ đồn điền Dầu Tiếng ngay tại cửa Văn phòng đồn điền, cướp tiệm vàng Kim Khánh…

    Bảy Viễn lại bị cảnh sát truy bắt, đày ra Côn Đảo. Y lại tổ chức vượt ngục, trở lại đất liền.

    Số phận hay thời cuộc

    Bảy Viễn trở về đất liền vào đúng thời điểm lịch sử sôi động. Thực dân Pháp theo chân quân Anh trở lại gây hấn, quân đội Nhật ở Đông Dương như rắn mất đầu.
    Chiến tranh nổ ra giữa chính quyền Việt Minh non trẻ và thực dân Pháp – Anh. Thời gian đầu Bảy Viễn đưa đám đàn em dưới trướng tham gia bộ đội Bình Xuyên. Nhưng không lâu sau, được trung tá Savani, phòng nhì Pháp móc nối, Bảy Viễn đưa quân về Sài Gòn hợp tác với chức vụ đại tá. Thời gian sau do tích cực làm tay sai cho Pháp, Bảy Viễn được Bảo Đại phong chức thiếu tướng !


    Được một quân sư Ba tàu chỉ đường, Bảy Viễn hối lộ vua Bảo Đại nhiều tiền để được chức đô trưởng cảnh sát công an Sài Gòn – Chợ Lớn. Có chức có quyền trong tay, Bảy Viễn thâu tóm, mở rộng Đại Thế Giới (Casino Grand Monde), Kim Chung (Tiếng chuông vàng-Casino Cloche d’Or). Thủ tướng Trần Văn Hữu không ký quyết định mở rộng Đại Thế Giới, nhưng Bảo Đại ký.

    Đứng đầu chính quyền bù nhìn, Bảo Đại mời một số chính khách lên biệt điện Đà Lạt để bàn thảo về việc chọn một tham mưu trưởng quân đội quốc gia Việt Nam. Trong các nhân vật được quốc trưởng đề cử, có tên Bảy Viễn. Thủ hiến Trung phần, dược sĩ Phan Văn Giáo, là người đả kích Bảy Viễn hơn ai hết. Không may cho ông, do ông chê bai Bảy Viễn trước mặt đại diện Lai Hữu Sang. Sang điện khẩn cho Bảy Viễn báo cáo toàn bộ sự việc.

    Bảy Viễn tức sôi máu, nhảy lên chiếc Jaguar, chạy một mạch lên Đà Lạt, xông thẳng vào khách sạn Langbian, nơi có quan khách đến ở dự phiên họp với quốc trưởng, Bảy Viễn lớn tiếng hỏi Sang:

    - Phan Văn Giáo là thằng nào mà dám nói xấu Bảy Viễn nầy?

    Một người bồi nhanh chân báo động, Phan Văn Giáo trốn ra cửa sau, đón taxi lên biệt điện cầu cứu với Bảo Đại. Bảy Viễn và Sang phóng xe lên biệt điện. Lúc này Phan Văn Giáo đã trốn biệt. Bảo Đại phải đứng ra dàn xếp. Dù chết hụt, nhưng Phan Văn Giáo vẫn tiếp tục công kích Bảy Viễn: “Không hiểu quý ngài nghĩ thế nào, chớ riêng tôi, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ nếu một tướng cướp được chọn để giao chức Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Quốc Gia Việt Nam. Trước đây, Đại Thế Giới do ông Lâm Giống, người gốc Ma Cau thầu khai thác. Để buộc Lâm Giống phải giao Đại Thế Giới lại cho mình, Bảy Viễn không ngần ngại sai đàn em ném lựu đạn vào sòng bạc Kim Chung, làm thiệt mạng 60 người. Rồi còn bắt cóc những người trong ban giám đốc để tống tiền. Các ngài có biết không, khi nhậm chức cầm đầu ngành cảnh sát Sài Gòn Chợ Lớn, Bảy Viễn liền cho lập xóm Bình Khang, một nhà chứa khổng lồ hoạt động công khai, phục vụ binh sĩ”.

    Ngày tàn của Bảy Viễn

    Người Pháp bị thua sau trận Điện Biên Phủ, buộc phải rút lui cho Mỹ vào. Tháng 6 năm 1954, Ngô Đình Diệm được người Mỹ đưa về nước, từng bước thay Bảo Đại. Ông Diệm đã dẹp hết các sòng bài, nhà thổ của Bảy Viễn.


    Bảo Đại và Bảy Viễn tức lắm. Bảo Đại và Bảy Viễn đã tổ chức âm mưu lật đổ thủ tướng Diệm, đưa Bảy Viễn lên làm thủ tướng nhưng bất thành. Quân Bình Xuyên tấn công quân đội quốc gia do Ngô Đình Diệm làm thủ tướng. Kết quả, quân Bình Xuyên bị đánh thua tan tác, phải rút về căn cứ rừng Sác. Tướng Dương Văn Minh chỉ huy chiến dịch Hoàng Diệu truy quét vào rừng Sác, Bảy Viễn thua trận. Nhờ người Pháp ra tay cứu, Bảy Viễn đến Pa-ri ngày 7/11/1955 âm thầm, không kèn không trống. 3 bà vợ và con trai là thiếu tá Lê Paul bị kẹt ở lại và bị Ngô Đình Nhu tống giam. Năm 1956, Lê Paul bị cảnh sát bắn chết. Bảy Viễn nghe tin đau đớn tột cùng.

    Từ tay không bước lên vinh quang tột đỉnh, sống trong nhung lụa bằng con đường trộm cướp, chém giết như một giấc mộng. Qua tới Pháp, Bảy Viễn bước ra khỏi giấc mộng đó, chết âm thầm nơi xứ người trong cô đơn, nghèo đói! Đó là năm 1970…

    Thiềugia_sưu tầm
    Shaojiazhuangzhu 韶家庄主 — 韶玉山

  5. #5
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    150
    Thanks
    24
    Thanked 17 Times in 15 Posts
    Lật lại hồ sơ vụ án Dung “hà”

    Kỳ 1: Nữ “đại ca” và những chuyện ngoài hồ sơ

    Dung “hà” tên thật là Vũ Thị Hoàng Dung, SN 1965 tại đường Trạng Trình, phường Phan Bội Châu, quận Hồng Bàng, TP Hải Phòng, là con út trong một gia đình có ba cô con gái. Tính Dung trầm lặng, lạnh lùng và thích gì thì làm bằng được, thế nên ngay ở tuổi “bẻ gãy sừng trâu” thì Dung “hà” đã có tên tuổi ở Hải Phòng.

    Mối tình đầu của Dung “hà” là Hùng “chim chích” ở chợ Sắt. Gọi là Hùng “chim chích” vì trên người hắn có rất nhiều hình xăm hoa mỹ. Hùng “chim chích” ra tù vào khám như cơm bữa. Khi dính vào ma túy, bản lĩnh Hùng “chim chích” trở nên thấp hèn, quay quắt anh em để lấy tiền hút chích. Hình ảnh Hùng mờ dần trong tâm trí Dung “hà”, kẻ nuôi hy vọng làm trùm giang hồ đất cảng…

    Sau khi rời bỏ Hùng “chim chích”, Dung “hà” chạy theo tình yêu với Hùng “cốm”, một đại ca có hình thức như một tài tử điện ảnh. Cặp đôi này hoạt động rất ăn ý và nhanh chóng đẩy những đại ca của các băng nhóm khác xuống vị trí đàn em. Một lần xuống tay làm chết người, Hùng “cốm” phải lãnh án tử hình. Quyết tâm cứu người tình, Dung “hà” lên kế hoạch cướp tù, nhưng bất thành.

    Theo một “đại ca” kể lại, kế hoạch của Dung “hà” được tính toán kỹ trong cả tháng trời. Bọn chúng định tuồn một quả lựu đạn giấu trong gói quà tiếp tế để gửi vào trại giam cho Hùng “cốm”. Lựa thời điểm, Hùng “cốm” sẽ dùng lựu đạn cướp khóa, khống chế quản giáo, tháo thân. Hàng chục xe máy, công nông, xe thồ… sẽ có nhiệm vụ cản đường tại những trục chính đã được tính rằng xe CA có thể rượt đuổi. Hùng “cốm” chạy ra bờ biển. Xuồng nhỏ, xuồng lớn phục sẵn tại các điểm hẹn sẽ đưa kẻ đào tẩu đến phao số không và đi Hong Kong… Dù không cứu được người tình nhưng Dung “hà” đã khiến tất cả những tên côn đồ đất cảng, phải cúi đầu bởi không chỉ vì lá gan, mưu sâu mà cả vì là liệt nữ hành hiệp “trọng nghĩa” hơn bất kỳ một đại ca nào.


    Vũ Thị Hoàng Dung - Dung Hà

    Dung “hà” luôn tỏ ra độ lượng, thưởng phạt phân minh nên giới giang hồ khá nể phục. Dung “hà” luôn tránh va chạm với dân thường bằng bạo lực. Đối với khu xóm, ai hoạn nạn ốm đau, thai sản đều được Dung “hà” thăm hỏi, quà cáp. Ngày lễ tết hay đi du lịch, chùa đền về, thị thường chia lộc, chia vui với bà con khu phố. Không nuôi gái bán dâm, không ma túy, không đòi nợ thuê, không buôn lậu mà Dung “hà” chỉ tập trung “thâm canh” bằng cờ bạc và “làm luật” ở một vài khu chợ, bến bãi. Lựa chọn những ngạch làm ăn này vừa nhẹ nhàng, vừa ít va chạm, lại thu nhập cao nên thị mở nhiều sòng bạc ở nhiều địa chỉ khác nhau. Tuy nhiên, sới bạc tại nhà vẫn là qui mô nhất với đại gia đình tham gia. Sau khi triệt phá hàng loạt băng nhóm tội phạm có tổ chức, năm 1995, CA Hải Phòng bắt Dung “hà” về tội tổ chức đánh bạc và lãnh án bảy năm tù giam.

    Tháng 9-1998, sau khi được ân xá về địa phương, Dung “hà” tập hợp, cầm đầu một băng nhóm tội phạm gồm các tên đàn em nổi tiếng như Hải “hấp”, Quân “béo”, Minh “sứt”… chuyên tổ chức các hoạt động cờ bạc, bảo kê tại Hải Phòng và một số địa phương khác.

    Tháng 10-1998, Dung “hà” di cư vào TP HCM “làm ăn” và được ông trùm Năm Cam nâng đỡ, cho mở sòng bạc tại 17 Bùi Thị Xuân, quận 1. Dung cũng có quan hệ với một giang hồ đất Bắc vào Nam là Nguyễn Tuấn Hải, thường gọi là Hải “bánh”.

    Trong băng nhóm của Hải “bánh” có một số kẻ tâm phúc là Hưng “phi nhon”, Trường “xoăn”, Long “tây”… Nhóm Hải “bánh” được Năm Cam giao bảo kê vũ trường Phi Thuyền và nhận “lương” mỗi tháng 10 triệu đồng. Ngoài ra, Hải còn được Năm Cam cho tiền mở tiệm cắt tóc thanh nữ Vân’S tại phường Bến Thành, quận 1 để che giấu hoạt động bảo kê. Tuy được Năm Cam giúp đỡ nhiều nhưng để bành trướng thế lực đám giang hồ từ Hải Phòng vào, Dung “hà” đã coi Năm Cam chẳng ra gì, liên tục yêu sách, quậy phá việc “làm ăn” của băng nhóm do Năm Cam chỉ huy, trong đó có Hải “bánh”. Hết sức bực tức, căm phẫn trước hành động thách thức của Dung “hà”, Năm Cam bật đèn xanh cho Hải “bánh” diệt Dung “hà”…

    Đêm 29-9-2000, Dung “hà” cho đàn em quậy vũ trường Phi Thuyền bằng mắm tôm, chuột chết và phân người. Hải “bánh” điện thoại cho Nguyễn Thế Phát, Nguyễn Việt Hưng và Nguyễn Xuân Trường đến bàn chuyện trả thù. Ngày sau đó, Hải “bánh” mang theo hai khẩu súng ngắn cùng Hưng và Trường đi tìm Dung “hà”. Tuy nhiên, đêm hôm ấy, chúng không gặp được Dung “hà”. Khoảng 0h25 ngày 2-10-2000, một tiếng súng khô khốc, lạnh lùng vang lên trong đêm vắng trước quán karaoke ở số 17 Bùi Thị Xuân, quận 1 và một phụ nữ ngã gục xuống bởi viên đạn xuyên đầu được bắn ra từ khẩu súng của Hưng “phi nhon”. Nạn nhân là Vũ Thị Hoàng Dung tức Dung “hà”. Lúc bị bắn, Dung “hà” đang ngồi chơi với mấy người phụ nữ khác.

    Còn nữa...

    Theo Pháp Luật

  6. #6
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    150
    Thanks
    24
    Thanked 17 Times in 15 Posts
    Kỳ 2: Bố già đất cảng

    Minh “Sứt” tên thật là Ngô Đức Minh, SN 1956, trú tại phố Đinh Tiên Hoàng, TP Hải Phòng. Sau khi tốt nghiệp cấp III, Minh “sứt” được đi học lớp sơ cấp CA tại Hải Phòng. Khi ra trường, Minh được điều động về phục vụ đội bóng CA Hải Phòng rồi chuyển qua Cảnh sát bảo vệ và cuối cùng về CA quận Lê Chân.

    Nếu xuôi chèo, mát mái, chắc giờ này Minh “sứt” cũng sắp nghỉ hưu. Một giang hồ đất cảng kể lại, khi đã có số má trong giới giang hồ Hải Phòng, mỗi lần nhậu hắn thường cao giọng: “Nếu còn trong ngành, ít ra tao cũng leo đến chức trưởng phòng hình sự TP”(?!) Vì chỉ thích lêu lổng ăn chơi, không tuân theo kỷ luật của đơn vị nên Minh “sứt” bị tước quân tịch, loại ra khỏi lực lượng CA.

    Đầu năm 1981, Minh ‘sứt” được nhận vào làm việc tại Cty Vận tải biển Hải Phòng. Nhưng đến cuối năm 1981, khi đang là công nhân bảo vệ Xí nghiệp vận tải tàu biển, Minh bị cơ quan CA ra Quyết định khởi tố bị can với tội danh “Cướp tài sản riêng của công dân” và bị giam đến tháng 1-1984 mới được tha. Từ đây, Minh tiến sâu vào con đường đánh hàng lậu và heroin từ nước ngoài về Việt Nam tiêu thụ. Cũng từ đó, sự cạnh tranh giữa y với trùm buôn lậu đất cảng L. “đen” gia tăng. Xung đột giữa hai ông trùm đã có lúc phải giải quyết bằng… máu, và Minh thường về… nhì. Chính điều đó đã khiến Minh “sứt” tìm đến với Dung “hà”. Vì hơn tuổi và nổi tiếng lọc lõi nên Minh được ngôi Hậu của xã hội đen Hải Phòng coi như “anh giai”. Khi đó, Dung “hà” đang nổi như cồn, dưới trướng có hàng chục tay côn đồ,… Sự bắt tay của trùm buôn lậu với trùm giang hồ đã tạo ra nhiều phi vụ thanh toán làm rung chuyển TP Hoa phượng đỏ…


    Minh Sứt

    Không chỉ hợp tác với Dung “hà”, Minh “sứt” còn bắt tay với Hạnh “sự” thâu tóm việc mua sắt vụn ở các tỉnh miền Bắc để xuất khẩu. Năm 1987, Minh đánh một quả lớn hàng điện tử và bị L. “đen” tố cáo với cơ quan chức năng, Minh bị bắt giam và sau đó bị đi tù hai năm về tội Buôn lậu hàng hóa, tiền tệ qua biên giới.

    Khi ra tù, Minh “sứt” bắt tay với Phương “trộm trâu”, một Việt kiều Nhật, tổ chức một đường dây buôn lậu ma túy lớn, có lúc đường dây này vận chuyển cả tấn cần sa và hàng ngàn bánh heroin từ Lào, Campuchia về Việt Nam, sau đó chuyển sang Nhật, Mỹ, Australia, Hà Lan để tiêu thụ. Trung bình mỗi bánh heroin bán tại Nhật, bọn chúng kiếm lời 8.000-10.000 USD. Trong số các đầu mối cung cấp hàng cho Phương “trộm trâu” và Minh “sứt” có cả nữ quái Dung “hà” và chị ruột của Hà là Vũ Hoàng Oanh. Một nhân vật cộm cán khác cũng tham gia cung cấp “hàng” cho đường dây này là Vũ Xuân Trường. Năm 1991, Minh “sứt” vào Qui Nhơn lập nghiệp. Tại đây Minh móc nối với một trùm giang hồ địa phương để bảo kê cho y đánh hàng trắng. Đang lên như diều gặp gió nhưng chỉ vì ham gái mà Minh “sứt” đã phạm vào điều kiêng kỵ là không “con thầy, vợ bạn…”. Minh cặp bồ với một ả tên là Ng. vợ của một bạn hàng. Sau đó cặp “mèo mả gà đồng” này đã lập mưu, báo CA bắt chồng Ng. đi tù vì tội buôn hàng lậu để tiện bề sống với nhau. Chính điều này đã phần nào làm Minh “sứt” bị mất điểm trong con mắt của Dung “hà” và giới giang hồ đất cảng.

    Ai đẩy Dung “hà” vào cửa tử?

    Hàng chục năm lăn lộn trong giới giang hồ và buôn bán cái chết trắng nhưng vì có thói ăn chơi, cờ bạc theo kiểu “nghìn vàng đổi lấy trận cười như không” nên của nả của Minh “sứt” cũng có chẳng đáng là bao. Hơn nữa, từ khi về Sài Gòn lập Cty và ở hẳn với Ng. Minh trở nên sợ chết và muốn chuyển hướng sang kinh doanh và bảo kê nhà hàng, khách sạn, quán bar… giống như ông trùm Năm Cam. Tuy nhiên, khi đó những chỗ ngon ăn ở Sài Gòn đã bị anh Năm cùng các đàn em như Sơn “bạch tạng”, Hải “bánh” chiếm hết nên Minh “sứt” rất tức tối…

    Minh lên kế hoạch và bàn với Dung “hà” giảm buôn bán ma túy để chiếm lãnh địa bảo kê sòng bạc, khánh sạn, vũ trường rồi tiếm quyền Năm Cam trong giới giang hồ. Việc làm của Minh và Dung “hà” khiến đám giang hồ đất Bắc thù tận xương vì mất miếng ăn. Cũng vào thời điểm đó, Dung “hà” bị Năm Cam ruồng rẫy vì thói đành hanh và nóng giận thất thường của phụ nữ. Một đệ tử của Dung “hà” tiết lộ, sở dĩ Năm Cam nhạt với nữ quái đất cảng là vì bên cạnh đã có Sơn “bạch tạng”, một kẻ đa mưu túc trí và cũng nổi tiếng máu lạnh trong giới dao búa ở Hà Nội. Đương nhiên, Sơn hơn hẳn cô em kết nghĩa của Năm Cam.

    Kết cục của Minh “sứt”

    Sau khi Dung “hà” bị Năm Cam sai đàn em sát hại, Minh “sứt” buộc phải nằm im để tránh một cuộc tắm máu vì hơn ai hết, hắn hiểu ai đã đẩy nữ quái này vào quan tài. Tuy nhiên, những ân oán từ thời buôn bán ma túy vẫn không buông tha cho Minh “sứt”. Khi còn buôn bán ma túy ở Nghệ An, băng nhóm của Minh “sứt” có mâu thuẫn lớn với băng của Dũng “đui”. Năm 1999, khi Dũng “Bắc Cạn”, Dũng “đui” cùng Dũng “mode” mua thuốc phiện mang vào TP HCM tiêu thụ, Minh đã sai đàn em đi báo CA đến bắt. Mất hết tiền, “hàng” nhưng chạy được thoát thân, Dũng “đui” thù Minh thấu xương.

    Tháng 2-2001, CA tỉnh An Giang bắt Dũng “đui” về tội buôn bán ma túy. Sẵn oán thù từ trước, Dũng “đui” khai đã bán cho Minh hàng chục bánh heroin để… chết cùng chết.

    Ngày 16-6-2004, Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM tuyên phạt Ngô Đức Minh mức án tử hình. Sau đó, Minh “sứt” làm đơn xin tha tội chết và được Chủ tịch nước ký quyết định ân xá. Với mức án chung thân, Minh “sứt” có rất nhiều thời gian để suy ngẫm về những gì hắn đã gây ra. Một đệ tử của Minh “sứt” cho biết, điều khiến Minh day dứt nhất chính là việc gián tiếp đẩy Dung “hà” vão cõi chết…

    Còn nữa...

  7. #7
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    150
    Thanks
    24
    Thanked 17 Times in 15 Posts
    Kỳ 3: Hộ pháp Thành "chân"

    Sở dĩ Năm Cam phải kiêng dè Dung “hà” vì dưới trướng của thị có cả đống kẻ giết người không gớm tay. Hai cái tên khiến ngay cả những kẻ đâm thuê chém mướn chỉ nghe đã lạnh gáy, đó là Thành “chân” và Giới “trâu”…

    Đa mưu như Thành “chân”

    Thành “chân” tên thật là Ngô Chí Thành. Nếu giang hồ Hải Phòng nhắc đến Cu Nên với sự cay cú thì lại nhắc đến Thành “chân” với thái độ vừa nể, vừa sợ. Khi bước qua tuổi 20, Thành “chân” đã nổi tiếng với sự lạnh lùng, bản lĩnh và khôn ngoan. Một giang hồ đất cảng 25 tuổi cho biết: “Khi còn 15 tuổi, mỗi lần có va chạm, em đều tự nhận là cháu Thành “chân”. Như có bùa mê, chỉ xưng một cái tên mà nhiều thằng đang vung dao lên lại phải hạ xuống rồi lủi mất”.


    Thành "chân".

    Tay anh chị này cũng thuật lại một câu chuyện về Thành “chân”, thực hư thế nào không rõ nhưng với cách nói nể trọng từ miệng một kẻ có đến 3 tiền án về tội “Cố ý gây thương tích” thì xem ra cái tên Thành “chân” không phải là hư danh. Năm 26 tuổi, Thành “chân” chém một tên lưu manh chuyên móc túi ở khu vực chợ Sắt bị thương. Đại ca của tên lưu manh kia có quan hệ khá gần gũi với Cu Nên, Cu Lý nên thách Thành “chân” đến khu vực cầu Niệm để “chiến”. Thành “chân” xách kiếm lên đường và nhất định không cho lũ đàn em đi theo. Đến gần khu vực cầu Niệm, hàng chục tên giang hồ lượn lờ không làm nét mặt Thành “chân” biến sắc. Một trận hỗn chiến đã diễn ra… Khi người Thành “chân” đầy máu và sắp khụy ngã thì đám đàn em kịp thời lao đến giải cứu. Từ đó, nhân vật này được đặt ngang hàng với Cu Nên, Lâm “già”, Dũng “Bắc Kạn”…

    Sau khi nên giữ ngôi Hậu trong giới giang hồ đất cảng với các sòng bạc qui mô tại Kiến An, Trạng Trình… Dung “hà” được Thành “chân” quí nể bởi tính cách không ỷ mạnh hiếp yếu, không gây sự với người dân lương thiện. Thành “chân” trở thành hộ pháp của Dung “hà” và được thị nhận là anh giai. Giới giang hồ Hải Phòng cho rằng, nếu gặp thời, Thành “chân” không thua Thắng “tài dậu” (đàn anh của Sơn “bạch tạng”). Bị Cảnh sát Hình sự Hải Phòng truy quét, Dung “hà” hết cửa làm ăn nên phải vào Nam “lập nghiệp”. Theo Dung “hà” là Thành “chân”, Minh “sứt” và hàng chục đàn em…

    Dù không muốn phải chia chác thị phần nhưng ông trùm Năm Cam đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cắt lãnh địa cho Dung “hà” để tránh phiền phức. Thực ra, cái tên Dung “hà” không khiến ông trùm xã hội đen Sài Gòn lúc đó phải e ngại, kẻ mà Năm Cam phải kiềng mặt chính là Thành “chân”, người không thích trống giong cờ mở và có bộ mặt lúc nào cũng lạnh như băng. Thành “chân” có sở thích hết việc là đến các vũ trường Mưa rừng nhiệt đới, Đêm màu hồng, Phi thuyền… ngồi uống rượu một mình. Thành ngồi chỗ nào là quanh khu vực đó tuyệt nhiên không có đám giang hồ nào dám bén mảng tới ngồi gần vì vừa không dám “nổ” trước mặt đàn anh, sợ bị vạ miệng.

    Trong cuộc chiến với Năm Cam để tranh giành lãnh địa, Dung “hà” đã nhiều lần bỏ ngoài tai lời khuyên của Thành “chân” để nghe lời Minh “sứt”, kẻ được coi là ngoại đạo trong giới dao búa. Hơn ai hết, Thành “chân” hiểu vị thế của cô em kết nghĩa chưa thể so được với Năm Cam, với sự hậu thuẫn của Thắng “tài dậu”, Sơn “bạch tạng” và Hải “bánh”… Thấy Dung không nghe lời, chán chường, Thành “chân” rời TP HCM sang Canađa sinh sống… Hậu quả mà Dung “hà” phải gánh chính là phát đạn bắn ở cự ly cực gần của Hưng “phi nhon”…

    Điên khùng như Giới “trâu”

    Giới “trâu” là một kẻ thừa sức nhưng ít mưu kiểu như Lý Qùy trong tác phẩm Thủy Hử của Trung Quốc. Y cũng được coi là một trong những thủ hạ tâm phúc nhất của Dung “hà”. Thậm chí có người còn đặt Giới lên ngang với Thành “chân” và coi hắn như hộ pháp thứ hai của nữ giang hồ đất cảng. Khi Nam tiến, Giới “trâu” là một trong những cái tên đầu tiên được trùm xã hội đen Dung “hà” lựa chọn đem theo.

    Giới giang hồ đồn rằng, trong hầu hết những vụ đâm chém, quậy phá của băng nhóm này, Giới “trâu” đều xách dao lao lên tuyến đầu với những tiếng thét kinh người, lúc rút lui hắn cũng là người đi sau cùng yểm trợ. Khi đàn chị bị bắn chết tức tưởi nhưng không biết ai là thủ phạm, Giới “trâu” như phát rồ và tuyên bố sẽ uống máu sát thủ để trả thù cho Dung “hà”, bất kể kẻ đó là ai. Trước nguy cơ sẽ có những cuộc trả thù đẫm máu, lực lượng CA TP HCM tăng cường lực lượng để giám sát chặt chẽ mọi động thái của các nhóm giang hồ đất Bắc nên Giới và lũ đàn em buộc phải nằm im.

    Một thời gian sau, Giới “trâu” trở về Hải Phòng vì thân cô, thế cô. Vừa chân ướt, chân ráo đặt chân lên đất cảng, Giới “trâu” ra lệnh cho đám đàn em “cứ tìm thằng nào gấu nhất mà “bem” chết”. Đó là chiêu “lấy số” của một sát thủ khi muốn thâu tóm lãnh địa, độc chiếm ngôi bá chủ. Lập tức, những thiên lôi của Giới “trâu” là Bình “thể”. Cường “gà” và Trung “nhom” vác đao đưa đàn em lên đường. Chỉ trong một thời gian ngắn, nhiều nhân vật có số má ở Hải Phòng đã gục ngã bởi lưỡi dao của đàn em Giới “trâu”. Đất nước có pháp luật, Bình “thể” rồi Cường “gà” lần lượt bị CA Hải Phòng bắt gọn. Trong một lần giao chiến, Trung “nhom” cũng bị đám giang hồ Nam “vân” thanh toán bằng súng bắn đạn ghém. Trung nhập viện với hơn 40 viên bi thép găm vào cổ, vào đầu. Mổ trong nước mấy lần mà tính mạng Trung “nhom” vẫn như “chỉ mành treo chuông”, Giới “trâu” gom tiền để đưa đàn em ra nước ngoài chạy chữa. Sau đó, có người đồn Trung đã chết bên Bỉ.

    Một đàn em của Long “tuýp” nhận xét: “Nếu Giới “trâu” có cái đầu của Thành “chân”, giang hồ Hải Phòng sẽ tồn tại hai thế lực mới là Long “tuýp” và Giới “trâu”. Ở Hải Phòng, kẻ máu lạnh như Giới “trâu” không ít, muốn ngồi ngôi đầu phải có mưu”.

    Thành “chân” , Giới “trâu” hay trước đó là Cu Nên, Cu Lý, dù có được đồn thổi, tâng bốc bao nhiêu trong giới giang hồ thì rốt cuộc, hoặc cũng chết đớn hèn vì ma túy hoặc phải chôn vùi tuổi xuân trong cảnh “cơm cân, áo số”…

    Còn nữa...
    Lần sửa cuối bởi han_chungly; 11-12-2016 lúc 04:11 PM

  8. #8
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    150
    Thanks
    24
    Thanked 17 Times in 15 Posts
    Kỳ 4: Thủ độc Thắng "dừa"

    Sở dĩ Năm Cam phải kiêng dè Dung “hà” vì dưới trướng của thị có cả đống kẻ giết người không gớm tay. Hai cái tên khiến ngay cả những kẻ đâm thuê chém mướn chỉ nghe đã lạnh gáy, đó là Thành “chân” và Giới “trâu”, Thắng "dừa"…

    Côn đồ nhí

    Vào khoảng năm 1988, trong một trận hỗn chiến giữa hai băng nhóm ở khu vực Cát Cụt, TP Hải Phòng, người ta nhìn thấy một thiếu niên mặt non choẹt bỏ chạy khỏi trận thư hùng. Được khoảng gần 100m, bất chợt thiếu niên này quay lại, chạy vào quán ăn cướp một con dao rồi lao tới, chém nhàu… Kẻ đó chính là Nguyễn Xuân Thắng, sinh năm 1974 còn gọi là Thắng “dừa”, vừa bước qua tuổi 13. Được đàn anh khích lệ, bạn bè hơn vài tuổi nể phục, Thắng tuyên bố: “Nếu không phải là đại ca, không ai tao không dám chém”. Sự điên khùng, không biết trời đất là gì của Thắng “dừa” khiến nhiều tay anh chị ở đất cảng cũng phải e dè…

    Trải qua nhiều trận chinh phạt đối thủ để lấy số, cái tên Thắng “dừa” đã làm xiêu lòng bà trùm giang hồ Dung “hà”. Lúc này Dung “hà” đang phải cạnh tranh với Lâm “già” và nhóm Cu Nên, Cu Lý, Cu Linh nên rất cần loại người “coi trời bằng vung” như Thắng “dừa” để tranh giành địa bàn và gây thanh thế. Giang hồ đồn rằng, trong một lần Thắng “dừa” bị thua bạc cháy túi, đang ra cửa để về thì gặp bà trùm. Dung “hà” ném cho Thắng một cục tiền rồi nói: “Cầm lấy để vào đòi lại. Tiền của chị xuân lắm đấy”. Trận đấy Thắng “dừa” thắng to nên tự tìm đến sới bạc của Dung “hà” tại phố Trạng Trình để cảm ơn. Khi biết trận thắng bạc đó là do chính Dung “hà” chỉ đạo cho đàn em tự thua, Thắng rất cảm kích và xin được “sống chết” dưới bàn tay chỉ đạo của nữ giang hồ đất cảng.

    Năm 1996, khi Thắng mới 21 tuổi đã được Dung “hà” giao nhiệm vụ quản lý thùng tiền sòng bạc tại một quận ở Hải Phòng. Đây là trường hợp đặc biệt vì công việc quan trọng này vốn chỉ được giao cho những người thân tín nhất và đã thành danh trong giới đao búa. Tuy Thắng “dừa” không chính thức nhận “lương” nhưng lại là kẻ “thích gì được nấy” trong tập đoàn tội ác này. Năm 1997, Thắng bị bắt về hành vi gây rối trật tự công cộng. Cũng trong thời gian đó, vì bị hình sự Hải Phòng đưa vào tầm ngắm nên Dung “hà” buộc phải vào Nam để bắt tay với Năm Cam thao túng giang hồ TP HCM. Trước khi lên tàu, Dung nhắn Thắng “dừa”: “Chị Dung đợi em ở Sài Gòn”. Sau khi ra tù, Thắng cũng vài lần vào TP HCM thăm đàn chị nhưng vẫn muốn bám Hải Phòng để kiếm sống. Tháng 10-2000, Dung “hà” bị sát hại… Tại đám tang của bà trùm giang hồ Hải Phòng, Thắng “dừa” mắt đỏ hoe, lặng lẽ đi bên quan tài kẽm…

    Khi Dung “hà” bị sát hại, không chỉ Thắng “dừa” mà nhiều giang hồ khác ở Hải Phòng đã ra tuyên bố lấy máu những kẻ đã dính dáng đến vụ án này. Tuy nhiên, “lưới trời lồng lộng” nên lần lượt tất cả các tên, từ kẻ bày binh bố trận đến kẻ trực tiếp ra tay đều bị sa lưới. Đầu năm 2009, Thắng cùng vợ hai tên là Phạm Thị Phương Nhung, khi đó đang có lệnh truy nã của Bộ Công an về tội mua bán trái phép chất ma túy, vào TP.HCM lập nghiệp. Ngay khi chân ướt, chân ráo vào TP HCM, Thắng lập tức móc nối với các thủ hạ còn lại của Dung “hà” để tiếp tục buôn bán cái chết trắng và đòi nợ thuê, đâm thuê, chém mướn. Chỉ vài tháng, cái tên Thắng “dừa” đã khiến không ít kẻ trong đám lưu manh Sài Gòn sợ vỡ mật.

    Giận mẹ vợ, chém người khác

    Để che đậy hành vi phạm tội, Thắng cậy cục xin vào làm bảo vệ cho một khách sạn trên đường Bùi Thị Xuân, Q.1. Giữa năm 2009, Thắng “dừa” được một đối tượng là T. “trọc” thuê đòi món nợ 20 tỷ đồng của một cặp vợ chồng Hà Nội đang lẩn trốn vào Nam. Vụ này Thắng thực hiện ngon lành…

    Trong quá trình làm nghề cho vay nặng lãi, Thắng đã nhiều lần đụng độ với các băng nhóm khác để phô trương thanh thế, ép trả nợ. Tháng 5-2009, Thắng “dừa’ và hai đối tượng cùng quê Hải Phòng xuống Đồng Nai đòi tiền. Dù đã chịu ngồi với nhau thương lượng nhưng vì không thể trả ngay cho Thắng món nợ với lãi cắt cổ, hai bên đã lăn xả vào đâm chém nhau. Vì lực mỏng nên hai đàn em của Thắng bị chém trọng thương…


    Năm Cam và Dung Hà cùng đồng bọn

    Cuối năm 2009, Thắng “dừa” và mẹ vợ là bà Đỗ Thị Hạnh, cùng quê Hải Phòng đã hùn vốn với bà Phạm Thị Dung, đồng hương Hải Phòng với Thắng, tạm trú Q.12, chủ quán cà phê Phú Gia để cho vay nặng lãi. Thắng đã đưa 160 triệu đồng cho bà Hạnh để góp với bà Dung “trói” các đối tượng có nhu cầu ở khu vực Q.2. Vì là con nghiện lô đề nên đầu năm 2010, mẹ vợ Thắng “dừa” bị vỡ nợ nên bỏ trốn biệt tích. Tìm hỏi mẹ vợ khắp nơi để đòi tiền nhưng không được, Thắng vô cùng tức giận và tuyên bố “mẹ vợ cướp công thì cũng chém”. Biết tính chồng, vợ Thắng chỉ biết thút thít khóc và van xin chứ không dám can thiệp nửa câu.

    Nghi bà Dung vẫn thường xuyên liên lạc với bà Hạnh để tiếp tục cho vay nặng lãi, nhiều lần Thắng “dừa” đã truy hỏi bà Dung về nơi ẩn náu của bà Hạnh và tên tuổi của người đã xù tiền bà Hạnh để hắn đi “thanh toán cả gốc lẫn lãi” nhưng người phụ nữ 60 tuổi này luôn trả lời “không biết”. Thực ra, bà Dung không lạ gì sự tàn độc của Thắng “dừa” nhưng lại chủ quan vì nghĩ rằng hắn không nỡ xuống tay với một bà già. Chính suy nghĩ này đã khiến bà Dung phải trả giá.

    Ngày 20-3, Thắng “dừa” giả vờ đến thăm bà Dung và tiện thể hỏi về tung tích của mẹ vợ. Sát thủ này đã ngồi nhậu chung với đám bạn của bà Dung từ chiều đến tối và giả say để xin ngủ lại quán của bà Dung. Khoảng 3g ngày 21-3, Thắng xuống bếp lấy con dao dài khoảng 40 cm rồi nhẹ nhàng đi lên gác, nơi con mồi đang say giấc. Thấy bạn của mẹ vợ đang ngáy o o, Thắng “dừa’ lấy chiếc gối bịt mồm, mặt của nạn nhân rồi lấy dao đâm hơn 10 nhát vào người khiến bà Dung chết ngay tại chỗ. Thắng thản nhiên đi tắm rửa rồi vào phòng bà Dung bật đèn lục tìm tài sản, số điện thoại của mẹ vợ và cuốn sổ ghi tên các con nợ nhưng không thành. Lật xác bà Dung, Thắng tháo nhẫn gắn kim cương, vòng đá quí…

    Sau đó, Thắng mang áo dính máu và con dao vứt xuống cầu Bình Phước phi tang rồi đón xe khách về Hải Phòng. Ngày 19-4, Thắng quay lại TP.HCM và bị bắt giữ sau đó.

    Còn nữa...

  9. #9
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    150
    Thanks
    24
    Thanked 17 Times in 15 Posts
    Kỳ 5: Ong ve của bà "trùm" đất cảng

    Trong đám đệ tử của bà trùm Dung “hà”, Luân “con” được liệt vào loại máu lạnh vì khi đã ra tay là truy đuổi con mồi đến cùng. Sau khi Dung “hà” chết, Luân cầm đầu đám ong ve còn lại…


    Dung Hà (thứ 2) chụp hình chung cùng tập đoàn tội phạm Năm Cam

    Chiều 18-11-2009, ông Đặng Xuân Sĩ, 51 tuổi, trú tại quận 10, TP HCM là Phó Giám đốc Cty TNHH Hoàng Hải vừa rời khỏi Sở Kế hoạch và Đầu tư thì có bốn người lạ mặt đi trên hai xe gắn máy bám theo. Đến trước số nhà 88, Hai Bà Trưng, quận 1, hai tên tăng tốc xe máy vọt lên ép xe ông Sĩ vào lề… Sát thủ ngồi sau vung dao nhọn đâm ông Sĩ nhiều nhát rồi rồ ga bỏ chạy. Đứng sau vụ giết người manh động này là Luân “con”, một trong những đệ tử thân tín của Dung “hà”.

    Luân “con”

    Luân “con” tên gọi đầy đủ là Vũ Văn Luân, SN 1965, thường trú tại TP Hải Phòng, từng là cánh tay phải của Hà “tí tô”, em họ của bà trùm Dung “hà”. Thấy Luân có thể “dùng” được, Dung “hà” đã thâu nạp và coi y như những kẻ tâm phúc nhất. Tại Hải Phòng, Luân “con” tuy không thể so với Cu Nên, Cu Lý nhưng ngay cả Long “tuýp” gặp y cũng vẫn phải nể vì. Có nguồn tin rằng, năm 1992, một đám giang hồ đi ăn đêm ở khu vực gần sân bay Cát Bi đã phải quì xuống lạy một gã đàn ông nhỏ thó vì tội dám ba hoa về sới bạc của bà trùm Dung “hà”. Nhân vật buộc những kẻ phải quì lạy chính là Luân “con”, một kẻ “coi trời bằng vung”…

    Tại TP.HCM, Luân “con” vẫn được bà trùm tin dùng, cho cầm đầu một đám lâu la bảo vệ sòng bạc. Sau khi Dung “hà” bị sát hại vào năm 2000, Luân “con” biệt tăm một thời gian, hành tung cũng rất bí ẩn, đi đến đâu, tạm trú ở chỗ nào đều không khai báo với cơ quan CA. Các sòng bạc dưới sự bảo trợ hoặc do chính y tổ chức đều thay đổi địa điểm liên tục. Một đệ tử của Luân tiết lộ, trong một cuộc rượu, Luân “con” than: “Cảnh giác như Dung “hà” còn bị nã súng vào đầu thì cái mạng tao còn mong manh hơn. Lúc nào chúng mày cũng phải cẩn thận và hành động phải dùng cái đầu chứ không phải cơ bắp”. Nhiều đệ tử của hắn quay mặt cười vì thực tế Luân “con” mới là kẻ “nghiện” bạo lực.

    Luân “con” đã nằm trong “sổ đen” của CA từ lâu vì hắn dính đến nhiều vụ án phức tạp trên địa bàn TP.HCM. Khoảng gần 24g ngày 31-5-2009, Luân “con” cùng với nhóm đàn em khoảng 10 tên đến nhà anh Đ. ở phường Linh Trung, Thủ Đức để chơi xóc đĩa. Vì bị thua nhiều nên Luân “con” vu cho người xóc cái gian lận và hô lũ đệ tử lao vào đánh anh này rất tàn nhẫn. Sau đó, chúng lôi người thanh niên này lên taxi đưa về khách sạn Giấc Mơ ở đường Gò Gầu, quận Tân Phú. Tại đây, chúng lấy hết tiền của nạn nhân rồi buộc vợ nạn nhân mang đến 10 triệu đồng và 200 USD mới cho về nhà. Luân “con” tuyên bố: “Trong hai ngày, nếu không nộp phạt đủ 260 triệu đồng, tao sẽ lấy cái mạng chó của mày”.

    Quá một ngày so với cam kết mà không thấy nạn nhân nộp tiền phạt, Luân “con” cùng khoảng 20 đàn em đi tìm và phát hiện anh này đang đánh bài tại quán ăn Ba Miền ở xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn. Lập tức cả bọn lao vào đánh trọng thương một con bạc và bắt “con nợ” đưa về một khách sạn ở quận 12 để đánh đập và buộc anh này phải viết giấy nợ 290 triệu đồng… Sau khi được thả, nạn nhân đã tố cáo hành vi của Luân “con” và đồng bọn với cơ quan CA TP.HCM. Trong lúc các trinh sát đang truy tìm Luân “con” thì xảy ra vụ giết ông Sĩ…

    Và kết cục…

    Ông Sĩ là Phó Giám đốc, Ngô Quang Trưởng là Giám đốc Cty TNHH Hoàng Hải, chuyên kinh doanh bất động sản. Trong quá trình làm ăn chung, thấy Trưởng có những hành vi gian dối, lừa đảo nên ông Sĩ đề nghị được rút vốn và làm đơn tố cáo Trưởng đến CQĐT. Sau khi gửi đơn, ông Sĩ bị Trưởng đánh trọng thương một lần và một lần khác bị bốn đối tượng lạ mặt dọa sẽ “làm thịt” nếu như ông Sĩ không rút đơn. Tuy nhiên, ông Sĩ vẫn không sợ và quyết đấu tranh đến cùng. Cay cú, Trưởng thuê Luân “con” giết ông Sĩ để bịt đầu mối…

    Trước khi bị giết chín ngày, ông Sĩ có gửi đơn trình báo về “hành vi giang hồ, xã hội đen” đến CA xã Bà Điểm (huyện Hóc Môn) về việc ông bị một nhóm người dọa giết. Vụ việc xảy ra vào hồi 21g ngày 1-9-2009, bốn đối tượng đã đi xe máy đến nhà riêng của ông. Hai thanh niên trùm áo mưa, nổ máy sẵn chờ bên ngoài, hai người còn lại xông vào gặp ông Sĩ và chửi bới đe doạ sẽ giết chết nếu không rút đơn tố cáo.


    Sát thủ Nguyễn Việt Hưng, kẻ trực tiếp nổ súng giết Dung Hà

    Sáng ngày 18-11-2009, ông Sĩ bị sát hại như đã nói ở phần đầu bài viết. Tuy bị thương nặng nhưng ông Sĩ vẫn cố đuổi theo và tri hô cướp. Cùng lúc đó, các chiến sĩ trinh sát hình sự CA quận 1 đang trên đường tuần tra đã đuổi theo và bắt được tên Bùi Quốc Huy, 24 tuổi, trú tại tỉnh Ninh Thuận.

    Một người thân của ông Sĩ cho biết, sau những lần đối diện trước sự thù hằn ra mặt từ phía Trưởng, ông Sĩ cũng đã hết sức cảnh giác và hạn chế đi lại vào ban đêm, đến những chỗ vắng người cũng như tiếp xúc với người lạ mặt. Nhưng hôm đó là ban ngày, giữa thanh thiên bạch nhật, nơi phố thị đông người, có lẽ ông Sĩ không nghĩ rằng mình đang bị hiểm nguy chết người rình rập…

    Tại cơ quan CA, Huy khai nhận toàn bộ quá trình được người khác thuê mướn sát hại ông Sĩ để bịt đầu mối là Ngô Quang Trưởng. Còn kẻ nhận “hợp đồng” thuê giết ông Sĩ là Luân “con”. Trước khi ông Sĩ bị sát hại thì CA TP.HCM đã thành lập chuyên án đấu tranh truy bắt các băng nhóm giang hồ đến từ phía Bắc, chủ yếu ở Hải Phòng có liên quan đến nhiều vụ án khác tại TP.HCM và các tỉnh lân cận. Trong số đó, đối tượng Luân “con” và hàng chục đàn em chuyên đâm thuê chém mướn, cho vay nặng lãi, cưỡng đoạt tài sản, tổ chức đánh bạc…


    Mộ của bà trùm...

    Sau khi tổ chức giết chết ông Sĩ, Luân “con” và đồng bọn đã trốn biệt tăm nhưng hàng chục đàn em của hắn vẫn còn ở TP.HCM và tiếp tục tổ chức đánh bạc dưới sự điều hành của Ngọc, vợ Luân “con”. Ngày 24-10, trong lúc Ngọc và đàn em của Luân “con” đang sát phạt tại một sòng bạc ở quận 12 thì bị CA TP.HCM bắt quả tang với trên 30 đối tượng. Qua khai thác các đối tượng này, trinh sát biết được Luân “con” và nhóm “sát thủ” đang lẩn trốn ở các tỉnh phía Bắc.

    Được sự hỗ trợ nhiệt tình của CA Hà Nội, Hải Phòng, Bắc Giang… Ngày 29-10, Luân “con”, Trần Văn Khoa, còn gọi là Khoa “thầy giáo” và Hưu Trí Huẩn đã bị bắt giữ tại Hà Nội. Sau khi bị bắt, Luân “con” đã khai ra toàn bộ quá trình thực hiện “hợp đồng giết người” với Ngô Quang Trưởng.

    Theo Pháp Luận

  10. #10
    Senior Member
    Tham gia ngày
    Mar 2014
    Bài gửi
    150
    Thanks
    24
    Thanked 17 Times in 15 Posts
    Những cuộc tình của bà trùm đất Cảng Dung Hà

    1. Cuộc tình với Hùng “cốm”


    Trong số những người tình đi qua cuộc đời Dung “Hà” thì Hùng “cốm” là người có ảnh hưởng lớn nhất. Hùng chính là người giúp nữ quái này từ một giang hồ vặt ngoi lên thành bà trùm thống lĩnh thế giới ngầm đất Cảng. Nhưng mối tình ấy nhanh chóng trôi vào dĩ vãng khi Hùng “cốm” dính án tử hình.

    Nơi Dung “Hà” sinh ra và lớn lên ở một khu vực gần bến xe nơi thông thương bến phà cửa sông Tam Bạc, từ nhỏ, Dung “Hà” đã sớm tiếp xúc với sự phức tạp của Xã hội. Bản thân vốn là một người sống phóng túng, Dung “Hà” sớm bỏ học và nhanh chóng trở thành một thiếu nữ giang hồ ở bến xe Tam Bạc.


    Chân dung bà trùm đất cảng Dung Hà và người tình Hùng "cốm"

    Theo chân một số đàn anh, đàn chị, Dung “Hà” lấy nghề móc túi, cướp giật vặt làm nghề mưu sinh. Giữa năm 1986, trong một lần cướp giật người đi đường, Dung bị bắt rồi lãnh án 12 tháng tù. Ra tù Dung “Hà” càng ngày càng lấn sâu vào thế giới ngầm.

    Dung “Hà” kết thân và yêu Hùng “chim chích” – một đại ca rất có tiếng tăm ở khu vực quanh bến xe và các khu vực tập kết hàng hóa dọc bến xe Tam Bạc. Chuyện tình giữa Dung Hà và Hùng “chim chích” dần nổi tiếng theo thời gian, đặc biệt là những người sống trong thế giới ngầm. Tuy nhiên, khi mà tiền tài bắt đầu đổ về túi thì Hùng “chim chích” bắt đầu sa đọa. Cho đến khi, cơ đồ tích cóp từ công việc ở bến xe Tam Bạc bị Hùng phá nát hoàn toàn thì Dung “Hà” đã quyết định “đường ai nấy đi”.

    Năm 26 tuổi, Dung “Hà” quen và yêu Hùng “Cốm”. Đi đâu Hùng “Cốm” cũng dẫn Dung “Hà” theo, giới thiệu bằng tất cả những lời lẽ kinh hoàng nhất, chính thế mà giang hồ nể sợ Hùng “Cốm” bao nhiêu thì cũng ngại người yêu của hắn bấy nhiêu. Trong khi việc làm ăn đang xuôi chèo mát mái thì Hùng “cốm” bị vướng vào lao lý, chịu án tử hình vì tội giết người, cướp của. Những ngày Hùng bị giam giữ, Dung “Hà” như phát điên, ngày đêm nghĩ mưu giải cứu người tình. Tuy nhiên, dù đã lên kế hoạch khá kỹ nhưng âm mưu cướp ngục đã bị Công an TP Hải Phòng triệt phá. Cuộc giải cứu người tình bất thành, Hùng “cốm” sau đó đã thắt cổ tự tử trong trại giam.

    Mặc dù vụ cướp ngục thất bại nhưng câu chuyện trên nhanh chóng được lan truyền khiến uy danh Dung “Hà” càng được củng cố. Phần vì nể Dung “Hà” gan lớn, phần vì trọng cái tình của Dung “Hà” dành cho người tình nên một loạt “mãnh tướng” trong giới giang hồ đất Cảng đã quy phục dưới trướng “chị Dung”.

    2. Những cuộc tình đồng tính


    Cuộc tình đồng tính đầu tiên

    Trắc trở chuyện tình với đàn ông, Dung “Hà” quay sang yêu chiều cô gái trong đám đệ tử. Cô này không phải dân đao búa, cũng không phải là loại trộm cắp, bụi đời mà là con nhà tử tế, có nhan sắc nhưng đua đòi, thích nổi nên chập với Dung “Hà”.

    Theo lời kể của giới giang hồ Hải Phòng, trong một lần dự tiệc sinh nhật, thấy một cô gái trẻ bị nhóm thanh niên trêu chọc, Dung ‘Hà” đã đứng ra bảo vệ. Cảm phục nghĩa khí bà trùm, cô gái tình nguyện gia nhập bang hội. Rồi H trở thành người tình của Dung “Hà”, được bà trùm chiều chuộng, cung phụng như một “bà hoàng”.


    Dung Hà (thứ 2 từ trái sang, Năm Cam (áo trắng đứng giữa) và Hải Bánh (chữ X)

    Điều đáng nói, không như nhiều cặp đồng tính khác, Dung “Hà” chẳng hề giấu giếm tình cảm của mình. Chung sống với nhau như những cặp tình nhân bình thường, Dung “Hà” và H chẳng hề e dè trước cặp mắt tò mò của Xã hội. Để đi với H cho đẹp đôi, Dung “Hà” cũng thay đổi hình ảnh của mình cho hợp mốt như: Cắt tóc ngắn, mặc quần jeans, đi giày đế kếp như những gã đàn ông thực thụ… Cũng như bao cặp “vợ chồng” khác, Dung “Hà” lo lắng cho H như một người chồng đối với vợ. Còn H cảm thấy tự hào vì được sánh đôi với đại ca nức tiếng đất Cảng.

    Dân chơi Hải Phòng thời ấy đã quá quen với hình ảnh Dung “Hà” tóc ngắn như đàn ông, trang phục cũng như đàn ông, điều khiển Xe máy Ringbell lạng lách trên đường phố. Phía sau là một cô gái cao hơn Dung “Hà” cả một cái đầu, tóc dài tha thướt, xõa che nửa mặt ngồi ghì sát lấy Dung “Hà”, ôm eo thật chặt.

    Năm 1995, Dung “Hà” bị bắt lần 2, bị kết án 7 năm tù giam về tội “tổ chức đánh bạc”. Trong quá trình Dung “Hà” đi cải tạo, để tránh tai mắt, đàn em của nữ quái này quấy nhiễu, gia đình cô gái tên H đã phải bán xới chuyển đi nơi khác. Sau một thời gian, H lập gia đình, hiện đang sống tại TP Hải Phòng.

    Cuộc tình đồng tính thứ hai

    Thụ án được 3 năm, Dung “Hà” được đặc xá trở về địa phương. Biết tin người tình đã bỏ đi, bà trùm tỏ ra buồn chán, hận tình. Nhưng sau đó không lâu, Dung “Hà” đã đem lòng yêu người em họ tên L (SN 1974, cũng là con một trùm giang hồ đất Cảng). Khi đến với Dung “Hà”, L đang là một cô gái tuổi mới lớn, nhà ở Bến Bính. Vốn quen thuộc và biết nhau từ trước nên giữa Dung “Hà” và L đến với nhau khá nhẹ nhàng. Nhưng mối tình này chỉ tồn tại được một thời gian ngắn thì đường ai nấy đi khi Dung “Hà” phát hiện L có người đàn ông khác.

    Thay vì xử tình địch, Dung “Hà” chỉ im lặng, nhẹ nhàng chấp nhận chia tay mối tình đồng giới. Sau khi chia tay Dung “Hà”, L tham gia vào đường dây vận chuyển, buôn bán trái phép chất ma túy và bị Công an Hải Phòng bắt giữ. Sau nhiều năm thụ án, L đã trở về địa phương, kết hôn với một người đàn ông cũng là dân chơi đất Cảng. Cô giờ là chủ một cửa hàng hoa, sống khá bình dị.

    Chia tay L chưa được bao lâu thì bà trùm giang hồ nhanh chóng có bạn gái mới tên T (SN 1976). So với L, cô T trẻ hơn, đẹp hiện đại, dáng dấp ăn chơi. Điều này càng khiến Dung “Hà” yêu T mãnh liệt hơn. Nhưng tình yêu này cũng không kéo dài được lâu, cả hai lại “đường ai nấy đi”. Sau khi rời Dung “Hà”, T đã kết hôn với người đàn ông khác và di cư vào Nam. Nghe đâu, cuộc hôn nhân của T cũng nhanh chóng tan vỡ bởi những thị phi vì thời gian yêu đương với Dung “Hà”.

    Nhiều năm sau, cô gái này kể lại: Nỗi nhớ người tình Dung “Hà” không thể nguôi trong lòng H. Sự nuối tiếc ấy khiến H. thốt lên lời nói phũ phàng với chồng mình: “Biết thế này tôi thà cặp với pê đê còn hơn”. Cũng vì câu nói này, gia đình H. tan vỡ. Đến giờ,H. vẫn sống một mình nuôi con, không màng đến chuyện đi bước nữa.

    Giang hồ Hải Phòng đồn thổi rằng, hai mối tình đồng tính sau này không được sâu đậm có lẽ là do bà trùm quá “nặng tình” với H. Nhưng, một thực tế mà giới giang hồ đất Cảng thừa nhận là khi dành tình yêu cho người đồng giới, Dung “Hà” đều yêu với trái tim cuồng si.

    Ngoài việc bảo vệ người mình yêu, bà trùm này còn lo lắng, chu cấp vật chất cho người tình cực kì hào phóng. Bình thường, Dung “Hà” ít khi thể hiện tình cảm trước chốn đông người nhưng khi yêu người đồng tính, đôi lúc không kiềm chế được tình cảm, bà trùm đã ôm vai bá cổ nựng nịu…

    Theo Pháp luật

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •